làm đến khi em biết mới thôi
1.2. Vinpearl Discovery Wonderworld Phú Quốc. Địa chỉ: Khu Bãi Dài, Xã Gành Dầu, thành phố Phú Quốc, Tỉnh Kiên Giang. SĐT: (+84)2973 550 550. Vinpearl Discovery Wonderworld Phú Quốc là khu nghỉ dưỡng đẳng cấp và sang trọng, sở hữu 213 căn biệt thự riêng tư.
Khi đi làm, do yêu cầu công việc, đôi khi bạn phải bảo trì ứng dụng cũ, sử dụng các công nghệ cũ. Ngoài ra, nếu may mắn, pet project của bạn có thể có nhiều người biết đến và sử dụng, Sáng mai có bài mới đó em ơi :3. Like Liked by 1 person. Reply. jaredchu says: 06/02
Thông số kỹ thuật Tủ lạnh Beko Inverter 188 lít RDNT200I50VS. Kiểu tủ: Ngăn đá trên. Dung tích sử dụng: 188 lít - 2 - 3 người. Công nghệ tiết kiệm điện. Chế độ kỳ nghỉ tiết kiệm điện Prosmart Inverter. Công nghệ làm lạnh: NeoFrost Technology hai dàn lạnh độc lập.
Dù mới chỉ làm công nhân thời vụ được hơn 3 tuần, Vinh đã chứng kiến rất nhiều công nhân 15, 16 tuổi xin vào làm việc. "Nhiều bạn sinh năm 2006, 2007 thi xong lớp 10 xin luôn đi làm. Sau khi hết nghỉ hè thì chúng nó nghỉ. Đứa nào không đi học nữa mới ở lại làm" - Vinh
Vay Online Tima. ☆ 36. Năm mới đến rồi, cùng nhau chúc mừng Kỳ thực Chu Hoằng cũng không thực sự thấy phát chán, chỉ là hàng tết đặt mua cho năm mới cũng đã làm cho hắn bận rộn đến mức chân không chạm đất rồi, cơ mà khi trò chuyện với Trương Cảnh Minh, tự dưng sẽ rất ngạo kiều mà thôi. Cái gọi là nghỉ đông, tự nhiên là về nhà ăn tết, nhưng quanh năm suốt tháng trong nhà chỉ có hai ông cháu, cũng hơi vắng lặng, mặc dù không náo nhiệt, đã có chân tình ở đó, một dạng tình cảm ấm áp hoà thuận vui vẻ. Chỉ là năm mới đầu tiên sau khi quen Trương Cảnh Minh, không thể chúc mừng cùng anh, trong lòng có chút thẫn thờ, lúc này đây, Chu Hoằng chủ động gọi điện cho Trương Cảnh Minh. Bầu trời đêm trừ tịch sáng rực rỡ, Chu Hoằng chậm rãi bước đi thong thả trong đường hẻm, trên gương mặt thanh nhã có nụ cười nhè nhẹ ấm áp, khi cuộc gọi được thông, lúc nghe một tiếng “Alo” trầm thấp dễ nghe của Trương Cảnh Minh, Chu Hoằng không khỏi hơi ngượng ngùng nhỏ giọng nói câu “Năm mới hạnh phúc.” Bên kia Trương Cảnh Minh thoáng khựng lại, cũng nói một câu “Năm mới hạnh phúc”, trong giọng nói trầm thấp như đàn cello lộ ra nét sung sướng non nớt, càng thêm làm lòng người nhộn nhạo. Tim Chu Hoằng lập tức bị tình cảm ấm áp căng đầy, chỉ là trong nháy mắt, trong đầu hắn liền tưởng tượng ra biểu tình lúc này của Trương Cảnh Minh, mắt nhất định là nheo lại, bên trong đều là ôn nhu, còn có một chút xíu xấu hổ nữa, đôi môi màu nhạt nhất định sẽ mím, hơi nhếch lên, nụ cười độc nhất vô nhị. Có lẽ anh sẽ ưỡn thẳng lưng đứng trước cửa sổ sát đất, tay cắm túi quần cúi đầu ngắm thế giới bên dưới, gương mặt đẹp trai bởi vì khuất bóng mà phân nửa chôn trong bóng tối, trong bóng tối đôi mắt nhất định so với màn đêm thâm trầm còn đen hơn, so với bảo thạch sáng chói nhất còn sáng hơn. Chỉ là nghĩ thôi, đều nhịn không được muốn sa vào trong đó, Chu Hoằng gương mặt phiếm hồng, hắn rụt người thở ra một ngụm sương trắng, đang định nói, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, mặc dù trong lòng đại khái đã có kết quả, nhưng vẫn hỏi “Anh ở nhà à?” Bên kia rất im ắng, không giống náo nhiệt bên này. “Ừ.” “Một mình?” “Ừ…” Chu Hoằng nhịn không được có chút không nỡ, không nhịn được nói “Tết năm tới, em và anh cùng chúc mừng.” “… Ừ, anh nhớ kỹ rồi.” Chu Hoằng không đáp lời, nụ cười trên mặt còn đẹp hơn pháo hoa trên bầu trời. Chu Hoằng chưa từng nghe Trương Cảnh Minh đề cập đến người nhà của anh, anh không nói hắn cũng sẽ không hỏi, chỉ là trực giác trong lòng cho biết anh và người nhà tựa hồ có hiềm khích, lần nọ ở trong xe cũng đã nghe anh nói chung quanh anh cũng không có nhân tố có thể kiềm chế anh, chắc cũng là không hòa thuận với người nhà đi, chỉ là không ngờ lại đến tình trạng ngay cả tết nhất cũng không trở về. Hết tết, thời gian còn lại cũng chỉ trong một cái búng tay thôi. Tay xách hành lý, Chu Hoằng vừa đi ra ngoài cửa, vừa nói với tiểu lão đầu đi theo sau “Đừng ra ngoài nữa”, hắn có chút không nỡ, “Tiền con gửi cho ông đừng có xài tiết kiệm quá, ăn no uống ngon con cũng yên tâm hơn, lần sau không biết lúc nào con mới về được, công tác bề bộn nhiều việc, nhưng chỉ cần có thể thì con nhất định sẽ về, điện thoại di động đừng để lung tung, để tránh con gọi điện thoại về không ai nghe con sẽ lo lắm…” “Được rồi được rồi, xong chưa, đúng là giống bà nội mày, cứ lải nhải suốt!” “…” Bởi vì sợ Trương Cảnh Minh không có thời gian, Chu Hoằng không có thông báo cho anh trước tin hắn đã về, ra khỏi trạm xe, thì trực tiếp ngồi taxi chạy về nhà. Sắp được gặp người mình ngày nhớ đêm mong, nụ cười trên mặt Chu Hoằng có làm sao cũng không thu được, hắn đang chờ đợt thang máy sau, chờ khi cửa thang máy mở, không khỏi sửng sốt, bởi vì nhìn thấy Lưu Vũ Thần từ bên trong đi ra, Chu Hoằng vội vã chào hỏi, còn chúc mừng năm mới. Lưu Vũ Thần cũng cả kinh, lập tức cười, chào hỏi, sau đó quan sát trang phục phong trần mệt mỏi của Chu Hoằng, nói vài câu như có như không, liền phất tay cáo từ. Gặp Lưu Vũ Thần, liền nghĩ đến mấy người bạn của Trương Cảnh Minh, Chu Hoằng buồn khổ thở dài, xách theo hành lý gục đầu tiến vào thang máy. Đã tận lực đè tiếng cửa mở đến mức thấp nhất, nhưng khi rón rén qua huyền quan, vẫn thấy Trương Cảnh Minh đang đứng trước quầy bar, cầm một ly rượu nghiêng người hơi kinh ngạc nhìn qua. Chu Hoằng có vẻ hơi thất vọng, để hành lý dưới đất, không chờ giơ chân lên liền mở miệng, “Lỗ tai của anh thật thính.” Trương Cảnh Minh đã sớm để ly rượu xuống đi nhanh tới chào đón, hai cánh tay gầy gò bền chắc nâng lên, liền ôm Chu Hoằng vào trong lòng, cọ ở cần cổ hắn một cái, giọng nói trầm thấp hơi khàn, “Tại sao về cũng không nói một tiếng, anh đi đón em.” Chu Hoằng dùng hết sức ghìm chặt thắt lưng Trương Cảnh Minh, “Sợ anh vội vàng… nhớ em không?” Trương Cảnh Minh đã nâng mặt hắn lên ngăn chặn miệng hắn rồi. Hai tuần không gặp, tất cả nhớ nhung khổ sở đều hóa thành dục vọng tràn đầy, kiềm nén không được, cũng không muốn kiềm nén, vì vậy, giữa ban ngày sáng trưng, hai người quấn quýt si mê di động lúc đi lúc dừng lúc chạm lúc không từ phòng khách đến phòng ngủ, quần áo rơi rớt đầy đất. Như là bù đắp lại mấy ngày nay không thể làm, hai người xích lõa trên giường làm thế nào cũng chưa phát tiết xong, từ đầu giường làm đến cuối giường, từ cuối giường trượt xuống dưới giường, từng cái lắc lư mỗi cái va chạm, đều biểu diễn sức mạnh bền chắc cùng với điên cuồng làm người ta huyết mạch phun trào. Những âm thanh dâm đãng không che giấu chút nào trong không gian khiêm tốn này cũng không biết đến cùng là tràn ngập bao lâu, mà khi lắng xuống, trong phòng đã hỗn độn vô cùng, hai người nằm ngang trên giường, trên mặt trên người không một chỗ nào không có ánh nước phản xạ. Chu Hoằng chỉ cảm thấy chỗ ấy ở hạ thân tựa như còn bao lấy một vật to lớn, không khép lại được, vừa co lại liền có một dòng nước nóng dũng mãnh trào ra, nội bích nhảy bình bịch, cùng với nhịp tim còn chưa hồi phục lại, vui vẻ trong đó cũng chưa tan hết, giống như điện lưu dọc theo nội bích từng tia một thẩm thấu đến tứ chi bách hài, tuyệt vời không thể tả, nhưng hắn đồng thời lại khô miệng khô lưỡi, trên người cũng dính dính khó chịu, bất đắc dĩ hai cái đùi mềm như cọng mì, nâng cũng không nâng nổi. Xoay mặt nhìn Trương Cảnh Minh, thấy anh nhắm mắt lại, trên gương mặt mặt tuấn tú ướt đẫm mồ hôi đều là thỏa mãn, cũng không có vẻ định di chuyển. “Lúc em lên thì gặp Lưu Vũ Thần.” Mở miệng vẫn là mi âm*, Chu Hoằng vội ho một tiếng, thầm nghĩ về sau cũng không thể không tiết chế như vậy nữa. *mi âm được hiểu là tiếng gọi giường, cao cao khàn khàn… Lúc này Trương Cảnh Minh đang đưa tay như có như không thoáng chút khều tiểu quả đựng đứng trước ngực Chu Hoằng, nghe xong câu này thì nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, một lát sau mới miễn cưỡng mở miệng, “Hắn tới bàn chuyện công tác, ừm… mấy người kia đang bàn khi ai cũng có thời gian, muốn tới dùng cơm.” Chu Hoằng cau mày suy nghĩ một lúc lâu, mới chợt hiểu “mấy người kia” chính là mấy người bạn nối khố khó trị của Trương Cảnh Minh, lúc này lập tức ngồi dậy, mà đột ngột quá, chẳng những dọa Trương Cảnh Minh giật mình, còn có thể khiến hạ thân “Ọc” một tiếng phun ra một luồng bạch trọc lớn. Chu Hoằng xấu hổ vô cùng, mặt đỏ ửng cả lên, nhưng vẫn mở to hai mắt căm tức nhìn Trương Cảnh Minh, “Sao anh không nói cho em biết sớm!” Trương Cảnh Minh ngồi dậy cười khổ, vừa cầm cái khăn tắm màu đỏ tươi quấn quanh hạ thân, vừa trả lời “Anh cũng vừa mới biết, hơn nữa cứ coi như nói với em từ sớm rồi, ngày thì hẹn vào thứ bảy tuần sau, cũng đủ để em chuẩn bị mà.” Chu Hoằng lập tức uể oải, hắn cầm tay Trương Cảnh Minh đưa tới, chậm rì rì trượt xuống giường, đi theo sau lưng anh cùng nhau vào phòng tắm.
Đọc truyện Làm Đến Khi Em Biết Mới Thôi Full, Đoạn trích Lưu Vũ Thần cũng chỉ mới bay ra khỏi phòng tân hôn một bước, bị bắt tại trận, không hề xấu hổ, lập tức trở lại bộ dạng lạnh tạn ban đầu, bỗng dưng thẳng người, nhíu mày, nhỏ giọng mắng "Hét cái gì, đằng sau đang lẩm bẩm kìa!"Chu Hoằng nhanh chóng nhìn Trương Cảnh Minh, lại không để ý tới, bởi vì lúc này quá tức giận, hắn sải hai bước lớn đến trước mặt Lưu Vũ Thần, nhìn thằng vào mắt hắn, nhe răng "Nói rõ chuyện này xong rồi lại đi!"Lưu Vũ Thần lùi một bước, chinh lại cổ áo một chút, nghiêng đầu cong môi, "Cậu tìm sai đối tượng phát giận rồi nhỉ, người ta đã về chủ cũ rồi, chẳng lẽ cậu không cám ơn tôi một phát?"Lúc hắn nói lời câu này cũng rất rõ ràng từng chữ, trong lúc thản nhiên lại lộ ra lãnh ý nhà nhạt, Chu Hoằng sửng sốt, sau đó nhíu mày, trong đầu tựa hồ bắt được điều gì."Xin lỗi, Trương Cảnh Minh tắt máy, tôi có chút nóng nảy, lo lắng anh ấy xảy ra chuyện, phát tiết lên người anh xin hãy bỏ qua cho, nhưng chuyện đã ra như này, vì sao Trương Cảnh Minh lại uống say, vì sao anh không nghe điện thoại của tôi, điều này anh phải nói rõ ràng."Âm điệu của Chu Hoằng lập tức trở nên bình tĩnh, giọng điệu cũng cương quyết nghiêm túc, Lưu Vũ Thần không khỏi càng thêm gian nan, im lặng một lúc sau mới giương mắt lên giọng nói trầm thấp trả lời "Chuyện này, tôi không thể nói."
Tác giả Thể loại Đam MỹNguồn thái Đang raSố chương 79Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Edit MạnTên gốc《Cong Cong Khỏe Mạnh Hơn》Nhãn Tình hữu độc chungNhân vật chính Chu Hoằng, Trương Cảnh Minh┃Phối hợp diễn Tuyết Bạch Sinh, Hác Lôi, Lưu Vũ Thần, Lương Tử, Vương Thủy Lương, Triệu Tả ┃ Khác ๑˘︶˘๑Từ trước tới giờ chưa bao giờ mà Chu Hoằng nghĩ sẽ có một mình lại thảm như thế này....Có ngày lại bị chính người bạn gái mềm yếu không chủ kiến đá, đêm đó lại bị anh trai của cô ta đè, mẹ nó kiếp trước nhất định hắn thiếu nợ nhà gã!Làm hại hắn không xuống giường nổi còn bị bà chủ nhà Bao Tô Bà khi dễ, đit me hắn không thuê nữa là được chứ gì?!Không có tiền thì thôi còn đến quán bar dạo cái gì, uống rượu nôn đầy lên người mày nói xem mày có xui không? Làm dơ đồ người ta rồi thành thật thường tiền thì người ta không chịu, nhất định phải đánh mày một trận mới sướng, mày nói xem mày không xui cũng không ai tin!Được thôi, đừng tưởng rằng hắn là người dễ ăn hiếp, hắn hở chút thì nổi nóng đấy, không phải đánh lộn thôi à, nếu không phải phía dưới bị thương, địch thủ hơi nhiều, hắn thua được? Mắc cười!Gặp xui nhiều rồi thì vận may phải đến, sau khi mở mắt, Chu Hoằng vẫn không có cái giác ngộ đó, để lâu mới hiểu được, ông trời không bạc đãi hắn cái gì...Làm Đến Khi Em Biết Mới ThôiTác giả VictoriaaThể loại Đam MỹNguồn thái Đang raSố chương 79Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Edit MạnTên gốc《Cong Cong Khỏe Mạnh Hơn》Nhãn Tình hữu độc chungNhân vật chính Chu Hoằng, Trương Cảnh Minh┃Phối hợp diễn Tuyết Bạch Sinh, Hác Lôi, Lưu Vũ Thần, Lương Tử, Vương Thủy Lương, Triệu Tả ┃ Khác ๑˘︶˘๑Từ trước tới giờ chưa bao giờ mà Chu Hoằng nghĩ sẽ có một... ngày mình lại thảm như thế này....Có ngày lại bị chính người bạn gái mềm yếu không chủ kiến đá, đêm đó lại bị anh trai của cô ta đè, mẹ nó kiếp trước nhất định hắn thiếu nợ nhà gã!Làm hại hắn không xuống giường nổi còn bị bà chủ nhà Bao Tô Bà khi dễ, đit me hắn không thuê nữa là được chứ gì?!Không có tiền thì thôi còn đến quán bar dạo cái gì, uống rượu nôn đầy lên người mày nói xem mày có xui không? Làm dơ đồ người ta rồi thành thật thường tiền thì người ta không chịu, nhất định phải đánh mày một trận mới sướng, mày nói xem mày không xui cũng không ai tin!Được thôi, đừng tưởng rằng hắn là người dễ ăn hiếp, hắn hở chút thì nổi nóng đấy, không phải đánh lộn thôi à, nếu không phải phía dưới bị thương, địch thủ hơi nhiều, hắn thua được? Mắc cười!Gặp xui nhiều rồi thì vận may phải đến, sau khi mở mắt, Chu Hoằng vẫn không có cái giác ngộ đó, để lâu mới hiểu được, ông trời không bạc đãi hắn cái gì... Chương Mới NhấtChương 79 Con mẹ nó bây giờ em về với anh!Chương 78 Không phải cái trứng ấy!Chương 77 Đã, đã ở chung một phòngDanh sách chươngChương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem...Gợi ý truyện
☆ 15. Ai muốn từ chối chính là đồ ngu! Chu Hoằng rõ ràng nghe trong cổ họng của hắn ừng ực một tiếng, hai tay cũng siết chặt, nỗ lực nửa ngày, Trương Minh cũng sắp bế hắn ra khỏi phòng tắm, mới hé môi nói ra "Thế này, thế này không thích hợp, anh thả tôi xuống." Nói xong, trên mặt không khỏi nóng lên. Trương Minh rũ nhìn hắn một cái, giọng nói đàn cello trầm thấp êm tai, "Nếu cậu đi được, tôi cần gì phải như vậy?" Do người nọ quá bình tĩnh, cho nên không nhận ra trạng thái này đựu mẹ gei lắm sao? Mặc dù, mặc dù lúc này trong lòng Chu Hoằng có tí vui mừng, nhưng vẫn là mất tự nhiên chiếm đa số, nghĩ tới một thằng đàn ông như hắn, tướng tá 1m8, bị người bé bằng cách bế công chúa, cũng quá khó coi. "Vậy, hay là gọi xe cấp cứu đi, vậy thì kỳ quá, ngượng lắm..." Chu Hoằng một tay đặt lên ngực Trương Minh dùng lực đẩy ra, chỉ cảm thấy dưới bàn tay thật ấm áp, xúc cảm rắn chắc, dùng lực mà không khỏi hóa thành hư ảo ngay, cho nên cái "đẩy" này trở thành "sờ" ... Tốc độ ứng biến của Chu Hoằng trước giờ rất nhanh, huống hồ chút biến hóa nhỏ cũng không rõ ràng gì, chỉ cần biểu tình của hắn vẫn như thường là được, cơ mà không nghĩ tới Trương Minh bỗng nhiên ngừng lại trong khoảnh khắc đó, nghiêng mặt rũ mắt nhìn hắn. Ngược sáng, lại có lông mi che chắn, trong ánh mắt ấy không thấy điểm trắng, hắc ám tối tắm, làm hô hấp Chu Hoằng cứng lại. Trong lúc Chu Hoằng ngơ ngác không còn cách nào kiểm soát, hắn nghe thấy Trương Minh dùng chất giọng đàn cello trầm thấp kia âm nói rằng "Run run rẩy rẩy, mặt đỏ như trứng tôm, dạo này hình như cậu có chút khác thường." Chu Hoàng kinh hãi, xoay mạnh mặt sang chỗ khác, suýt chút nữa lại trẹo cổ, hắn như lâm đại địch, mắt nhìn phía trước, một vẻ thấy chết không sờn, vung một cái tay, âm vang hữu lực nói "Mau đi thôi, nếu không bệnh viện đóng cửa mất!" Bệnh viện mà còn đóng cửa được á? Trương Minh mỉm cười, rất nghiêm túc gật đầu một cái, sau đó nhấc chân nhanh đi tới cửa. Rất may trên đường đi, từ eo trở xuống đã có tri giác, có thể cử động, nếu không Chu Hoằng khó có thể tưởng tượng được hắn mặc cái áo choàng tắm bị Trương Minh bế vào bệnh viện sẽ mãn nhãn thế nào. Chụp X quang, lại được bác sĩ xoa bóp một hồi, sau đó liền được cho biết rằng "Trật khớp, không nghiêm trọng, trong lúc dưỡng bệnh đừng vận động mạnh là được" . Không có vấn đề lớn, Chu Hoằng không khỏi thở dài một hơi, ngồi trong khu nghỉ ngơi chờTrương Minh, anh đi lấy thuốc cho hắn rồi. Cầm trong tay sữa nóng mà Trương Minh mua cho hắn, Chu Hoằng đưa sườn mặt nhìn về hướng hắn sắp sửa phải đi, vô cùng an tĩnh, trong lòng cũng không có cảm giác gì ngoài một chút xao động không tính là tệ. Về đến nhà, đã hơn mười hai giờ, Chu Hoằng ngồi trên giường chưa được hai phút, chỉ thấy Trương Minh bưng một ly nước nóng đến.
Không quan tâm có thể lướt qua nha "。• ᵕ •。" ☆ 1. Bị cườngChu Hoằng tựa nghiêng vào tường, nheo mắt lại rít một hơi thuốc lá, nhanh chóng nuốt vào rồi nhả ra, còn phát ra âm thanh thật lớn, lồng ngực phập phồng kịch liệt, vô cùng bực mình, "Lý do của em chính là anh không có công việc?"Ditme nó, hắn còn trẻ mới tốt nghiệp không bao lâu, cho dù là xã hội cạnh tranh lớn, hắn cũng không tin mình không tìm được việc, hắn chỉ là còn chưa quyết định được thôi, mấy cái này đều tán gẫu với cô rồi, chẳng phải cô còn phụ họa nữa sao, sao giờ lại chê hắn không có công việc? Muốn chia tay? Lý do này gì nhảm vãi!"Em nói với gia đình chuyện của chúng ta, trong nhà nói, không có công việc cố định thì không tốt cho lắm..." Giọng nói của cô gái bên kia nhẹ như ruồi muỗi, vô cùng ủy khuất lại thống Hoằng bất chợt vung tay, cười lạnh một tiếng, có một cụm khói từ trong miệng tràn ra, hắn nổi giận "Được rồi, trước nay em hiếu thuận, trong nhà nói gì chưa bao giờ dám không nghe, em đã không xem tình cảm ba năm nay ra gì, anh cũng không ti tiện đến mức khóc lóc van nài lại còn bám em không buông, chúng ta cứ sớm tụ sớm tan, đường ai nấy đi, từ nay về sau không vướng bận nhau!"Trong ống nghe truyền đến tiếng khóc đè nén của cô gái, trong lồng ngực Chu Hoằng nhất thời đau xót, không nhịn được muốn nói lời an ủi, lại cố mà nhịn xuống, trong lòng hận, lúc nói chia tay thì giọng nhẹ bỗng, lúc này lại đi khóc, cho người ta một cái tát... lại cho trái táo ngọt, tưởng hắn dễ ức hiếp à?Càng nghĩ càng uất ức, nghe tiếng khóc đã cảm thấy phiền, Chu Hoằng dụi thuốc lên tường, ném đầu thuốc lá ném vào máng tiểu, giọng nói băng lãnh đến tột cùng, "Có gì muốn nói nữa không, nếu không thì cứ như vậy đi, anh còn có việc."Tiếng khóc bên kia bỗng nhiên dừng lại, tựa như không ngờ tới Chu Hoằng lại nhẫn tâm quả quyết như Hoằng lập tức cảm thấy có tí vui vẻ khi trả này, cửa nhà vệ sinh "Két" một tiếng được mở ra, Chu Hoằng vội vàng đứng thẳng người nghiêng mặt sang một bên, thu đi vẻ mặt thô thiển, không nhìn người đến, chỉ đè nặng giọng máy móc nói với bên kia "Nếu ổn rồi, thì cúp đi."Chu Hoằng rất dứt khoát cúp máy, nhưng tay còn chưa buông, trong lòng đã bắt đầu trống vắng, một cảm giác bi thương khó có thể dùng lời diễn tả được xông lên đầu, đứng tại chỗ ngơ ngác một lát mới chậm rãi đi tới cửa, ủ rũ cúi đầu vô cùng chật đi ngang qua người vừa tiến vào, đuôi mắt chỉ quét lên giày da màu đen hạng sang được đánh bóng, lại so sánh với giày vải trên chân mình, Chu Hoằng lại thêm bi phẫn, hắn không khỏi cười tự giễu, Tiểu Hữu chia tay hắn, điều truy xét căn bản chẳng phải là vì hắn không có tiền sao?Trở lại ghế lô, mới ngồi xuống, bả vai liền bị Triệu Tả bên cạnh bóp mạnh, Chu Hoằng xoay mặt đi tránh né mùi rượu nồng của gã, chân mày nhíu thành cái rãnh, bực mình trong lòng càng sâu."Gọi điện gì mà lâu thế, có gì về nói không được mà còn phải nói trong điện thoại, lãng phí tiền, con gái đúng là khó chơi!" Nhả khói từ lỗ mũi, Triệu Tả say khướt cúi đầu, tay bóp vai Chu Hoằng một cái, muốn hắn phụ họa theo, "Đúng là khó chơi, có đúng không?"Cơ thể Chu Hoằng nghiêng sang bên kia, tránh Triệu Tả, không có tâm tình nói chuyện, cầm lấy mấy chai rượu lên rồi tu ào người bạn chung quanh nhìn thấy, không khỏi đều trố mắt nhìn nhau, rồi sau đó đều nhìn sang Triệu Tả, có người nhỏ giọng hỏi "Chu soái của tôi bị sao thế, mặt đen như vậy."Triệu Tả giật khóe môi liếc mắt nhìn Chu Hoằng một cái, nói với người kia "Cô không hỏi người trong cuộc, hỏi tôi làm cái gì?"Chu Hoằng không thèm để ý, ngồi tại chỗ uống rượu mãi."Há há, nhìn kiểu này, chuyện nghiêm trọng lắm đây." Trên da mặt ngăm đen của Triệu Tả lại có biểu tình trông có chút hả gái bên cạnh tựa hồ rất ác cảm với gã, giọng điệu không hề tốt gì, "Anh về sau ít nói mấy câu nhàm chán với Tiểu Hữu, hai người họ tuyệt đối sẽ không có những chuyện này."Triệu Tả xòe hai tay nhún vai, rất vô tội, "Tôi tám với em gái tôi về bạn trai nó thì có lỗi gì, tôi cũng chưa nói cái gì không đúng nha, hai người họ xào xáo liên quan gì đến tôi."Cô gái kia tựa như thấy nói nhiều một câu cũng thừa thãi, liền quay đầu tán gẫu với bạn ăn bơ, Triệu Tả lại không hề bất mãn dù chỉ phân nửa, còn cười cầm chai rượu lên nhích lại gần Chu Hoằng, cứ như rất trượng nghĩa cụng vào chai hắn, "Lại đây, anh uống với mày."Kỳ thực Chu Hoằng uống rất được, nhưng say hay không là phải liên quan đến tâm tình, lúc này tâm tình của hắn đã kém đến mức không thể kém hơn nữa rồi, vì vậy uống hết một chai, lại có chút lấy chai rượu Triệu Tả đưa tới, Chu Hoằng hừ một tiếng, "Uống!" Hơi ngưỡng cổ lên, từng chút một đổ vào họng, rượu chưa đến miệng đã chảy xuống cổ, làm ướt áo sơ mi dán trên ngực, lộ ra đường nét trên cơ lý rõ ràng, vô cùng ý Tả nghiêng người về trước, nheo mắt nhìn hắn, ánh mắt từ hầu kết kịch liệt dao động của hắn dời xuống, lưu luyến trên lồng ngực ẩm ướt của hắn một chút, rồi nhìn về phía hai chân đang dang rộng của hắn, thon dài nhưng rắn chắc, cũng vô cùng tuyệt vời...Nhướng chân mày, Triệu Tả nuốt một ngụm rượu, trong ánh mắt lóe lên một loại tinh quang tham lam thuộc về thợ quán bar đi ra, Chu Hoằng dựa vào Triệu Tả, mơ mơ màng màng chào tạm biệt với mấy đứa bạn, nghe thấy Triệu Tả ở bên tai nói với mọi người đã tản ra "Tụi mày đi đường cẩn thận, chiếu cố mấy đứa uống say đó." Sau đó cũng cảm thấy gã dùng sức ôm Hoằng ư ư a a lắc lư, xua tay với gã, "Không có việc gì, mày cũng về đi." Nói xong, đẩy gã ra muốn Tả nhanh chóng kéo hắn lại, dán vào tai hắn cười, "Mày như vậy sao tao có thể yên tâm đi về? Nói cho mày biết, tao còn là người cuối cùng gặp mày, nếu như nửa đường mày gặp phải chuyện gì, tao chính là người hiềm nghi số một."Cười lạnh một tiếng, Chu Hoằng xua tay ý bảo tùy gã, thích sao cũng được, hắn cũng đã mệt đến mức cái gì cũng được căn nhà trọ hơn mười mét vuông, vừa vào cửa, Chu Hoằng liền nghiêng người ngã lên giường, toàn thân mệt mỏi vô lực, không hề có ý muốn di không bật, mơ hồ cảm thấy Triệu Tả đang đi lại trong nhà, còn có âm thanh, Chu Hoằng cho rằng gã đang tìm nước cho hắn uống, liền hé môi, nửa chết nửa sống thấp giọng nói "Bên ngăn tủ, bình thủy..."Chờ một lúc cũng không nghe thấy tiếng trả lời, Chu Hoằng không khỏi bực bội, thầm chửi một câu giở trò quỷ gì, rồi đưa tay lên xoa cái đầu đang choáng, đang muốn đứng dậy đi bật đèn, nhưng đầu còn chưa nâng lên, đã cảm thấy giường lún xuống một khúc, tựa như Triệu Tả đang ngồi bên chân hắn, có chút kỳ quái không nói nên Hoằng không để ý, mở miệng kêu gã bật đèn, nhưng còn chưa nói hết, bỗng nhiên toàn thân rùng mình, bởi vì ý thức được Triệu Tả đang cởi quần của hắn, theo bản năng dùng tay đè chặt dây nịt, hắn đột nhiên ngẩng đầu, mở to hai mắt nhìn về phía Triệu Tả, quát khẽ "Mày cởi quần tao làm cái gì?" Thằng này tri kỷ như thế, muốn hầu hạ hắn thay đồ?Lúc đầu cũng chỉ kinh dị, mà khi người bên trên thoáng cái đè lên người, còn gần như điên cuồng kéo dây nịt của hắn, Chu Hoằng nhất thời như bị điện giật, trong dạ dày đảo lộn một hồi, buồn nôn muốn chết, suýt nữa đã nôn hết những gì đã ăn, cũng tỉnh rượu hơn phân nửa, gầm nhẹ một tiếng vội vã chống cự, "Triệu Đại Tả! Mày phát bệnh cái gì đó!"Hồi đại học, Triệu Tả trong câu lạc bộ Taekwon Do, dáng người cao lớn, đánh nhau vật lộn rất giỏi, Chu Hoằng từng đùa giỡn đòi đấu solo với gã, không tới ba chiêu đã đánh gục này Triệu Tả dùng kỹ thuật hàng thật giá thật, hai ba cái đã chế trụ cổ tay Chu Hoằng, cúi đầu cười, bám lên tai hắn quái gỡ nói "Tao không có phát bệnh, là tình, là hỏa, hà hà."Chu Hoằng nghe vậy thì buồn nôn, hận không thể đá đống thịt trên người lên trời, nhưng hắn không có bản lĩnh đó, bởi vì hắn đánh không lại gã, đồng thời trong lòng vẫn không dám tin tưởng, liền cả giận nói "Triệu Đại Tả mày đi xuống cho tao, đùa thế này không vui đâu!"Triệu Tả chỉ cười lạnh, vùi đầu gặm cổ Hoằng da đầu căng thẳng, ngũ tạng lục phủ đều nhào lộn, biết là gã không phải đùa giỡn rồi, thằng này chính là gay, mà ba năm qua hắn cư nhiên không hề phát hiện!Lúc này mặt của Chu Hoằng đều tái rồi, há mồm liền mắng, cái gì khó nghe đều nói hết, lôi tổ tông mười tám đời nhà gã ra hỏi thăm hết một lần, mà Triệu Tả lại không có chút phản ứng nào, lại vô cùng trấn định vừa áp chế chống cự của Chu Hoằng, vừa đưa tay cởi sạch quần áo của phải cơ thể trần truồng của Triệu Tả, đầu Chu Hoằng cứ như nổ vậy, trong lúc nhất thời cái gì đều quên hết, dốc hết sức đập vào đầu Tả bị đập trúng nên có hơi nghiêng người trượt xuống giường, sắc mặt nhất thời trầm xuống, giơ nắm đấm nhào lên người Chu Hoằng mà đấm đánh, sau đó hai tay cùng lên, thừa dịp hắn đang choáng nhanh chóng lột dây nịt của hắn, sau đó kêu lên một tiếng đau đớn, đè mạnh say rượu, đầu vốn đã mơ hồ, lúc này lại bị đánh một quyền, Chu Hoằng choáng một lát thì ý thức mới tỉnh táo, nhưng tỉnh táo rồi, thân thể lại bị đè rồi, còn cảm nhận được hai cái tay đang lột áo sơ mi của hắn, trên đùi có một đôi chân đang không ngừng cọ, cọ rớt quần của hắn rồi, quần lót trượt ra hơn phân vào hai ngụm khí lạnh, Chu Hoằng đưa tay che lại, dồn lực dịch ra ngoài, mắng gã "Mẹ mày mày không thấy có lỗi với em gái mày à, thằng khốn kia..."Không chờ hắn nói hết, Triệu Tả liền đưa tay ra, đè lại đầu vai hắn ấn chặt hắn phía dưới, sau đó sờ soạng xuống dưới, tấm tắc khen "Xúc cảm thật sự không tệ, không uổng công tao thận trọng ngăn cản tụi mày, nếu mà chờ tụi mày chia tay rồi mà không xoạc mày, đó mới là có lỗi với con bé."Chu Hoằng ngớ người, đây là ý gì, gã đã sớm có tâm tư bẩn thỉu này? Còn ngầm cản trở tình cảm của hắn với Tiểu Hữu? Hắn và Tiểu Hữu yêu nhau đã lâu vậy mà cũng không thuận lợi, thì ra vấn đề là ở đây...Giữa ngực đột nhiên mọc lên một cơn tức giận, Chu Hoằng mắng to một tiếng liền muốn ngồi lên, kết quả vẫn bị vững vàng đè lại, mà ngay sau đó lại nghe gã cười quái dị nói "Lần đầu gặp mày khi xem mắt, tao đã muốn nếm thử rồi..." Lời còn chưa dứt, đầu vai đã đau xót, bị hắn Hoằng bi phẫn lẫn lộn, giằng co gần như điên cuồng, lại không chống lại Triệu Tả đang càng thêm cuồng loạn, cánh tay bị gã túm lấy vặn ngược ra sau, sau đó chưa thở được mấy hơi, hạ thân liền truyền lên cơn đau Hoằng run lên, mở to hai mắt kinh hô một tiếng, ngửa người về sau, căng thẳng gần như vặn vẹo...
☆ 5. Ầm ĩ tại quán bar Xuống xe, Chu Hoằng đi thẳng vào sâu trong quán bar, trên đường đi tiện tay nhặt lên một chai rượu, đến cửa phòng riêng, nhấc chân can đảm đạp một cái, chỉ thấy cánh cửa kia lắc lư hai cái, cả đống người bên trong đều trừng lớn mắt nhìn qua. Chu Hoằng chỉ đảo mắt đã thấy Triệu Tả đang ngồi trong đám người, thấy gã đang nâng ly rượu trước mặt, ý cười trong mắt còn chưa tan hết, thấy hắn đến chỉ thoáng đánh giá hắn trên dưới một lần, rồi lớn tiếng hỏi “Hê, nhìn mày chật vật kìa, chẳng lẽ…” Còn chưa dứt lời, mặt Triệu Tả đã đổi sắc, bởi vì thấy Chu Hoằng cầm chai rượu đập mạnh lên tường, nắm phần còn lại chỉ vào gã. “Con mẹ mày!” Mắng một câu, Triệu Tả nhanh chóng nhảy dựng lên, cũng chộp lấy chai rượu. Chu Hoằng lệ khí đầy người, vô cùng kinh khủng, nhưng khí thế có mạnh đi nữa cũng không chiếm được ưu thế vì đối phương có nhiều người, không chờ hắn tới gần Triệu Tả, mới nửa đường đã bị cản lại ấn lên tường, chai rượu vỡ cũng bị cướp đi. “Ditme, ai đây, lại chạy tới đây dọa người?” Một tên tóc vàng nhổ một bãi đàm xuống đất, loạng choạng đi về phía Chu Hoằng đang bị đè lên tường, “Gan to nhỉ, chán sống rồi?” Chu Hoằng dùng sức giãy giụa, không nhúc nhích được, gương mặt lại bị tóc vàng tát mạnh hai cái, cơn giận trong lồng ngực không có cách nào xìu xuống ngay được, gương mặt căng như miếng xi măng, đôi mắt sung huyết nhìn chòng chọc Triệu Tả, “Buông ra!” “Mày kêu buông là buông à, cửa muốn đá thì đá à, mày là Quan Nhị Gia hay gì?” Tóc vàng nắm tóc Chu Hoằng đập đầu hắn lên tường hai phát, “Mày có giỏi thì mày tránh thử xem, gào thét cái gì?” Người chung quanh bắt đầu vui cười ồn ào. Chu Hoằng huyết khí cuồn cuộn, tiếng rống từ trong cổ họng vang lên kèm với giãy dụa, sức lực rất lớn lại làm cho mấy người kiềm chế hắn lui ra sau một bước. Mấy người này thấy kinh hãi, mặt mày căng cứng, không thể không chơi ác hơn, mày một đấm tao một đá mà đánh. Thần kinh của Chu Hoằng đã bị phẫn nộ chiếm đoạt, chỉ là đánh thôi mà, kiên cường trong ngực cũng sắp được hắn đẩy lên thật cao, nửa điểm chịu thua cũng không có. Tóc vàng phấn khởi, Triệu Tả lại nhíu mày, ngăn tóc vàng đang muốn nhào lên, cười ha hả nói “Anh Tiểu Long, đây là bạn tôi, vì chút hiểu lầm nên tìm tôi trả thù, phá hủy hứng thú của mấy anh em, thật ngại quá.” Ngụ ý là, nể mặt gã tí, đừng làm khó Chu Hoằng. Chu Hoằng phun một ngụm nước bọt trộn lẫn tia máu, hai mắt nhìn thẳng Triệu Tả, hận không thể nuốt sống gã, hoàn toàn không cảm kích. Chân mày Triệu Tả nhíu thành chữ Xuyên, gã thầm chửi tục, bước dài tiến tới, đập mạnh lên đầu Chu Hoằng một cái, “Mày ra vẻ cho ai xem, muốn cướp của đốt nhà, tao cho mày cướp của đốt nhà!” Vừa nói, lại vừa đập, “Muốn tao chết à, mẹ mày có đến mức đó không!” Gương mặt xanh mét của Chu Hoằng co rúm, hai cánh tay bị trói buộc mạnh mẽ vung sang hai bên, sau đó cơ thể bất chợt bổ nhào về trước, giống như dã thú nổi giận, dọa mọi người hét lên, liền vội vàng giữ chặt hắn. “Triệu Đại Tả mày là thằng chó, mày con mẹ nó làm chuyện đéo phải người làm!” Sắc mặt Triệu Tả hết sức khó coi, gã dò xét liếc nhìn tóc vàng đang xem náo nhiệt, cũng nổi điên “Câu này nếu mày nói vào hôm qua thì tạm được, hôm nay hết hiệu quả rồi, mày hăng cũng chậm quá, tao không có hứng thú chơi với mày nữa.” Chu Hoằng như muốn phun ra búng máu tươi, cố kéo cơ thể bị giữ chặt muốn nhào lên, biểu tình đã là phẫn nộ cuồng bạo khó nói nên lời, thấy người chung quanh đều nhìn thẳng vào Triệu Tả, có người còn hỏi gã “Nhóc con rốt cuộc mày đã làm chuyện thất đức gì, nhìn dáng điệu như muốn đồng quy vu tận với mày á.” Mặt Triệu Tả đen thui, đá người đoán bậy kia một cái, “Liên quan đéo gì đến mày!” Sau đó gã nhìn về phía Chu Hoằng, có ý khuyên bảo, “Nếu trong lòng mày khó chịu thật, muốn liều với tao, tụi mình tìm hôm khác, hôm nay thì không được, đám bạn của tao đang ở đây, thôi thì, mày về trước đi, chờ tao gọi điện thoại cho mày, tụi mình giải quyết riêng.” Ồ, gã nói câu này thật dễ nghe. Chu Hoằng cười lạnh, nhe hàm răng dính máu, “Triệu Đại Tả con mẹ mày, sau lưng làm ra chuyện cặn bã đó, bên ngoài thì giả mặt chó, so ra năng lực tao thua mày, tao với mày phải giải quyết trong ngày hôm nay, còn phải ở chỗ này!” Nghe vậy, tóc vàng có phản ứng đầu tiên, hắn vứt điếu thuốc xuống đất, tiến lên một bước nắm tóc Chu Hoằng ác độc nói “Nhìn không ra thằng này cũng có cốt khí đó, cố ý kiếm chuyện đúng không, hôm nay anh Long tao đây sẽ cẩn thận xem thử, mày con mẹ nó giải quyết như thế nào!” Lời còn chưa dứt, cánh tay đã giơ lên. Mắt Chu Hoằng sáng dị thường, hắn nhìn chằm chằm nắm đấm của tóc vàng, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ làm sao tránh để giảm thiểu thương tổn cao nhất, đồng thời trong lòng nghĩ, dù hôm nay bị đánh không ra hồn gì, hắn cũng sẽ không cảm thấy thê thảm, bởi vì so với việc bị khuất nhục, dằn vặt trên da thịt cũng có thể khiến hắn giải thoát đôi chút. Chu Hoằng thừa nhận, hắn đang tìm đánh. Nhìn chằm chằm nắm đấm đến gần trong gang tấc, Chu Hoằng rất nhanh nghiêng đầu sang một bên, cũng không cảm thấy có cái gì rơi xuống, mới quay đầu nhìn qua, mà vừa nhìn, thì không khỏi thầm kinh hãi. Trên cổ tay tóc vàng đột nhiên xuất hiện một bàn tay, bàn tay kia thon dài mạnh mẽ, rất đẹp, mà chủ nhân bàn tay, lại là người vừa mới quen hôm nay, Trương Cảnh Minh tổng giám đốc của “Lục Nguyên”. Chu Hoằng không thể nói là không kinh hãi, mà thấy Trương Cảnh Minh ăn mặc như lúc nãy thì không tự chủ nhíu mày, người này đúng là rảnh quá, vậy mà đuổi theo hắn tới đây, kính không đeo, đồ không thay, áo sơ mi trắng nhàn tản, là phái đoàn ở nhà. Tóc vàng vô cùng kinh ngạc khi có người dám ngăn cản hắn, xanh mặt nhìn ra đằng sau, nhưng khi thấy gương mặt không dao động của Trương Cảnh Minh đầu tiên là ngẩn ra, sau đó chậm rãi thu hồi nét dữ tợn trên mặt, cựa khỏi trói buộc trên cổ tay quan sát Trương Cảnh Minh, “Anh là ai?” Khí tràng của Trương Cảnh Minh không tầm thường, khiến cho người ta vừa nhìn đã cảm thấy người này có lai lịch, không dễ đắc tội, cho nên giọng của tóc vàng không tự chủ cũng có hơi mềm. Trương Cảnh Minh lại không hề ý thức được, nghiêng người ngoắc tay về hướng cửa, trong phòng riêng lập tức có một vài người tiến vào, đồng phục cà vạt, trang phục đều khá chính thức, như là người trong quán bar này, người dẫn đầu rất cường tráng, mặt mày tao nhã không giống kẻ hiền lành. Bao gồm cả Chu Hoằng, người trong phòng riêng nhìn thấy cảnh này, đều sửng sốt ngớ người, sau đó nhìn sang Trương Cảnh Minh, chỉ thấy anh tùy ý ra hiệu, nói với nam nhân mặc đồng phục dẫn đầu “Mấy người này gây sự ở đây, các anh xem rồi xử lý đi.” Nói không rõ ý, cũng không có biểu cảm gì, giống như ông chủ đang ra lệnh, cứ nhìn phản ứng của nam nhân mặc đồng phục đi, vừa khách sáo vừa xa cách, bộ chẳng phải đang xem anh ta là ông chủ à. Chu Hoằng nhìn thấy Trương Cảnh Minh vòng qua tóc vàng, nắm cánh tay của mình rồi kéo ra bên ngoài, bọn người giữ chặt hắn hiển nhiên cũng giống hắn, đều có chút không hiểu, mới vừa sửng sốt, Chu Hoằng đã bị thuận lợi kéo ra khỏi phòng riêng. Ngồi trong xe, Chu Hoằng nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoại trừ gương mặt bầm dập, nét mặt và nhịp hô hấp đều hết sức bình thường, hoàn toàn không giống một người thân thể kiêm tinh thần đều bị thương nặng. Trương Cảnh Minh thỉnh thoảng thoáng nhìn hắn một cái, cũng không nói gì. Tính cách của Chu Hoằng quật cường như con gián vậy, phải nói một hai chớp mắt luẩn quẩn trong lòng từng có trong nội tâm hắn, đều tan thành mây khói sau một phen xung động và giày vò đó rồi, còn lại, gần như chỉ là không cam lòng và không chịu thua thôi. Nhìn ra ngoài cửa sổ, hắn liên tục nghĩ, món nợ này, hắn sớm muộn phải đòi lại gấp bội. Trương Cảnh Minh lại lần nữa cứu hắn, ngẫm lại quả là tang thương, lúc gian nan nhất, bên cạnh mình không phải bạn tâm giao, mà là một công tử hào phóng vừa kết bạn được một ngày, trong một ngày, vô năng và khuất nhục gì đó đều bị anh ta nhìn thấy hết. Chu Hoằng cười bi thảm, như thế cũng tốt, so với bại lộ tất cả trước mặt người quen, bị một người xa lạ nhìn thấy, trong lòng hắn dễ tiếp nhận hơn một ít. Đảo mắt nhìn Trương Cảnh Minh, Chu Hoằng không khỏi cong khóe môi, người này phong hoa nội liễm, có sự ổn trọng trầm lắng không hợp với độ tuổi, tạo cảm giác lầm lì, cũng khó có thể tưởng tượng một người trẻ tuổi có tiền như vậy lại có tính cách thế này, nói thật, Chu Hoằng rất ghen tị, nếu như người này táo bạo một chút thì hoàn hảo rồi… Xem ra quả thực là mình bạo phát quá dọa người, như muốn đổ máu với người khác vậy, làm người ta lo lắng, mới khiến cho người ta cố ý đuổi tới, nghĩ đến đây, Chu Hoằng cảm thấy thật ngại ngùng, đang muốn nghiêng người nói chuyện với anh ta, lúc thoáng đảo mắt bỗng nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Chu Hoằng rùng mình, lập tức nằm úp sấp lên cửa sổ quan sát, chờ khi thấy rõ, sắc mặt lập tức thay đổi, đầu ngón tay đặt tại trên cửa sổ cũng trắng bệch.
làm đến khi em biết mới thôi